Kinh nghiệm lái xe oto du lịch hà giang

      9
HÀ GIANG MỘT TRẢI NGHIỆM ĐỂ ĐỜILịch trình giành riêng cho bạn:Ngày 1 : tp. Hà nội – TP. Hà Giang;Ngủ tối tại khách sạn thành phố, buổi tối trải nghiệm các món đặc sản nổi tiếng ở tp Hà GiangNgày 2 : Hà Giang – quản lí Bạ – im Minh – Phó Bảng – Sủng Là – Đồng Văn.Ăn sáng sống Hà Giang, Ăn trưa ở yên Minh, ăn tối ở Đồng Văn và hưởng thụ ẩm thực chợ cổ Đồng Văn. KS thoải mái đừng lo hết phòng.

Bạn đang xem: Kinh nghiệm lái xe oto du lịch hà giang

Ngày 3 : Đồng Văn – Lũng Cú – Dinh vương – Mã Pì Lèng –Sông Nho Quế - Mèo vạc - Bảo LạcĂn sáng Đồng Văn, nạp năng lượng Trưa sống Sông Nho Quế, bữa tối ở Bảo Lạc, có vài ks và nhà ngủ khá bắt đầu và không bẩn sẽ.Ngày 4 : Bảo Lạc – Tĩnh Túc – ba Bể – lấp Thông – Bắc Kạn – Hà Nội.Ăn sáng ở ba Bể, ăn uống trưa ở Bắc Kạn, về thành phố hà nội chiều tối.Chỉ cần hành trình như trên chúng ta cứ yên trung tâm mà đi bằng Google Map, tránh đi đêm với buổi tối. Đến đâu kiếm tìm kiếm điểm du ngoạn tới đó, hành trình dừng chân số đông nơi các bạn thấy cảnh đẹp trên phố thì rất nhiều là điểm du ngoạn của bạn.Nếu các bạn lái bắt đầu thì ko phải đi, ghê nghiệm của bản thân mình là phải đi xe cộ gầm cao trang bị khỏe và kinh nghiệm tay nghề lái bên trên 5 năm.

Xem thêm: Ẩm Thực Sóc Trăng Nên Ghé Qua Một Lần, Những Món Ăn Ngon, Đặc Sản Nổi Tiếng Sóc Trăng

*
-------------------------------------------------------------------------------Chiếc xe vẫn chồm bản thân lao về phía trước trên tuyến phố quanh teo gập ghềnh. Trong trơn đêm đặc quánh giữa rừng núi hoang vu mang đến rợn người, tôi vẫn hy vọng kịp về thành phố Bắc Kạn trước 11h đêm. Xoay sang quan sát vợ, người đồng hành đang lặng im chần chừ nói gì, vì chưng nói gì lúc này chỉ tạo cho mọi việc mệt mỏi hơn. Đèn xe cộ chiếu xa về phía trước chú ý vào không gian gian hun hút, một mặt là rừng là vách đá, một bên là dòng suối giá lẽo.Lúc này, screen ô tô hiển thị 20h36, còn 125km nữa bắt đầu về tới tp Bắc Kạn dự loài kiến tới điểm đến chọn lựa 23h18 phút.Chiếc xe pháo vẫn lao nhanh trên con đường quốc lộ 34, lác đác trong đêm cứ 2-5 km lại có vài công ty nằm kề nhau với ánh đèn heo hắt, đèn điện đấy mà lại không khác gì đèn dầu thời trong thời điểm 90 về trước sống quê tôi.Vợ tôi công bố để phá đổ vỡ không khí căng thẳng:- Ở đây bi ai cười anh nhỉ, xe chúng ta dừng luôn luôn dưới lòng đường, gồm xe còn ko khóa kìa.- Ừ, hay thật đấy xe toàn biển lớn 11 và biển lớn 97, chắn chắn ở đây không có trộm, mà bao gồm khi ở đây ban đêm không lúc nào có người trải qua con con đường này đề xuất họ coi mặt đường là sảnh trong bên họ.Con con đường quanh teo gập gềnh lên xuống, buổi ngày còn cạnh tranh đi huống bỏ ra màn đêm đang bao phủ như bất tận. Tôi vẫn duy trì tay lái mềm mịn uốn cong theo cung đường, luôn bảo trì tốc tộ 40-50km/h. Ở hầu như cung đường như vậy này ko thể duy trì tốc độ 70-80km/h được bởi xe rất dễ dàng bị lật khi chạm mặt các góc cua gắt bất ngờ.“Giá như lúc hơn 6 giờ về tối khi ở thị xã Bảo Lộc, bản thân cứ quyết ở lại thì giờ đã chăn nóng đệm êm tại một cái khách hàng sạn bắt đầu cóng tên nào đó có nên không. Haizaa”. Tôi cù sang nói với vợ đang gặp ác mộng ngồi bên cạnh. Tôi biết bà xã tôi cũng đang căng thẳng, hy vọng nói nhà đề gì đó lấn áp nhưng cấp thiết vì chần chờ nói gì lúc này, trong lòng trí tủ đầy sự lo lắng.- bố ơi! có ai đứng bên vệ đường kìa! - hoá ra con bé nhỏ Chíp ngồi sau vẫn theo dõi con phố trong đêm.- Đâu con, làm cái gi có, chắc bé nhìn nhầm thôi.Tôi giật mình dựng đứng tóc gáy, một vị trí hoang vu thì làm cái gi có ai đứng vệ con đường cơ chứ! mang lại điềm tĩnh tự trấn an, tôi đệm vơi ga tăng tốc, liếc xuống phiên bản đồ, nơi gần nhất là thị trấn Tĩnh Túc, bỗng lóe lên ý tưởng tới đó tôi đã tìm khách sạn, hoặc công ty nghỉ nào đó ở lại hôm sau bắt đầu về TP Bắc Kạn.- Em nhìn đi xuống đường đi, có 2 vệt bánh xe, đây là nước điều hòa, nước nhiều như vậy này chắc là xe to, chắc chắn là xe khách có đông bạn nên nhảy điều hòa mạnh, hơi ẩm trong xe pháo nhiều nên chảy thành dòng. Vết vẫn còn mới có thể xe này chỉ đi qua cách đó 5 phút.- lốt dầu xe đấy, bao gồm phải nước đâu.- Nước mà.Mừng thì thầm trong bụng, tuyệt nói đúng ra là vui bởi có phương châm theo đuổi, tôi tăng tốc nhằm đuổi theo cái xe khách, mong muốn có xe pháo đồng hành. Một thời gian sau thì thấy có ánh sáng của đèn xe phía trước, tôi thở phào dịu nhõm giảm được cảm giác lo lắng vì trong cả một hành trình dài 100km không có một cái xe làm sao đi cùng chiều, loáng thoáng cũng chỉ vài mẫu xe lắp thêm của dân địa phương, có lúc đến chục km mới thấy một dòng xe vật dụng cô riêng lẻ loi trong đêm.- Ôi! chưa hẳn xe khách rồi, đây là xe chở vật dụng xúc. - vk tôi ngồi cạnh tiếc nuối.Chiếc xe phía trước đủng đỉnh như bà già kháng gậy đi trong đêm, chậm rãi chạm lù khù, hai vệt nước trường đoản cú bánh sau xe pháo này còn lại như hai bé ốc sên đang trườn trên mặt đường. Vụt một cái xe tôi vượt qua còn không kịp hiểu chi tiết nó là gì. Cảm giác thất vọng bủa vây. Lại 1 mình đi trong đêm, một hành trình dài dài bất tận.Hơn hết, tôi có những nỗi lo lắng: thứ nhất là hại xe bị lỗi lốp. Trong nhẵn đêm đen ngòm này mà phải xuống gắng bánh xe cộ thì thiệt tệ hại. Thứ 2 là sợ rủi ro có phần đường có đá rơi bên trên núi chắn lối đi phải quay trở lại thì thật gớm khủng. đồ vật 3 là bất chợt tất cả điều gì đó bất hay trên đường. Một người đàn ông dù khỏe khoắn đến mấy thì cũng phải lo lắng cho mái ấm gia đình với 2 đứa con nhỏ, 1 đứa nhỏ xíu đang ngủ với 1 đứa khủng đang xem sách ngồi phía ghế sau trong một cái xe lao vun vút trê tuyến phố giữa nhẵn đêm black ngòm.
*
Cuối thuộc sau một góc đường cua gắt, trước mắt công ty chúng tôi là một hàng đèn đường, ko kìm được sự vui vẻ khi thấy đương đại của nhân loại, liếc sang bản đồ chỉ trước mắt chúng tôi là thị trấn Tĩnh Túc.- Em ơi, văn minh thế giới đây rồi. - cả hai vợ chồng thở phào nhẹ nhõm.Nhưng rồi, rất nhanh công ty chúng tôi lại nhận về việc thất vọng, bao gồm hai chiếc nhà nghỉ, một cái thì hết phòng vì cũng có vài người hành trình dài như chúng tôi đã cho tới trước thuê không còn phòng, còn một cái thì phòng ốc hôi rình lật chăn lên có gián kiến bò ra, muỗi vo ve, lên xem phòng rồi cù ra tức thì lập tức.- Kéo vali lại đi thôi em, bản thân về Bắc Kạn.Chủ đơn vị nghỉ ngơ ngác, bà xã tôi không có phản ứng gì vị biết chắc tôi có vì sao để chạy trốn khỏi xứ thiên đường nhà nghỉ hẻo lánh này.Trong bóng tối tôi không thể cảm nhận được bé dốc cao vời vợi tốt thung lũng sâu hun hút, nhưng bằng độ dốc của mặt mặt đường tôi hiểu rằng tôi sẽ phải tiếp tục trải qua sự gian khổ vất vả của hành trình sắp tới. Tôi vẫn không xong xuôi hy vọng sẽ có được một hotel hay đơn vị nghỉ tương xứng trước khi trở về Bắc Kạn, ko thể liên tục như cầm cố này cho đến 11h tối được.Từ lúc thoát khỏi nhà nghỉ, xe tiếp tục chạy thêm 37km nữa trong bóng đêm, đang ở ranh giới gữa Cao bằng và Bắc Kạn, tự nhiên đầu óc tôi quay cuồng, sau gáy giật liên hồi lạnh lẽo toát, não bộ tê tê, nhưng vẫn để ý đến tỉnh táo, dạng hình như bị tụt huyết áp trầm trọng, vùng phía đằng trước là hai bên hàng cây cổ thụ, cánh rừng nguyên sinh già cỗi. Tôi nhả chân ga xe tụt giảm để đảm bảo an toàn an toàn, trường đoản cú trấn tĩnh lại và lắc đầu mạnh để lấy lại sự tỉnh táo apple nhưng ko thể, lúc này tai tôi ù đặc không thể nghe được tiếng gió tuyệt tiếng bộ động cơ xe, bài xích hát vào xe vẫn vang lên mà lại tôi không còn nghe được gì. Tôi ban đầu tưởng tượng đến những mẩu truyện ma rừng, ma suối, ngôi chiêu tập thiên táng, phần nhiều câu truyện quỷ quyệt được thêu dệt lên trong những bộ phim cổ xưa dân tộc bản địa mà rùng mình.Xe đi chậm rãi một đoạn tôi ban đầu lấy lại bình tĩnh, sau một chiếc ngáp thiệt dài.- con vừa bị ù hết cả tai.- người mẹ cũng thế, chắc chắn rằng vừa hạ độ cao.- Ôi, vậy à, tía tưởng từng mình ba bị ù tai, vậy chắc chắn rằng xe vừa hạ dốc thường xuyên rồi, thảo như thế nào - tôi mỉm cười cợt thở phào nhẹ nhõm.Phía trước trên bạn dạng đồ hiển thị: xoa Homestay. Tôi nhấn vào điểm đó, thêm vào hành trình tiếp theo cần đến, bản đồ báo còn 3 km đi mất 9 phút. Một mong muốn tiếp theo đến sự an toàn của mái ấm gia đình tôi.- Cộc cộc, cộc cộc. Tay tôi gõ vào góc cửa gỗ new tinh có thể nịch.Xe tôi giới hạn trước ba tòa nhà mới không biển Homestay tuy nhiên trên phiên bản đồ trong xe hiển thị trâm Homestay siêu rõ.Cuối thuộc hôm ấy, shop chúng tôi cũng mướn được một căn phòng nhỏ dại đẹp nguyên mùi gỗ mới. Một gia đình dân tộc bạn dạng địa, một cán cỗ xã bọn họ xây căn nhà vững chắc và kiên cố để làm homestay. Đêm đó chúng tôi dừng sống huyện cha Bể, Bắc Kạn. Trong tiếng quạt năng lượng điện kêu như công nông tuy nhiên với tôi thấy vui vì đang tận thưởng sự an toàn. Nhìn mái ấm gia đình mình 4 tín đồ ngủ ngon trong một chiếc chóng chật chội.Ôm đàn ông thật chặt hắn toát những giọt mồ hôi nhưng cùng với tôi thật nóng áp.
*
*****Cuộc sống là một trong những hành trình lâu năm bất tận, từ bỏ khi xuất hiện trong bụng mẹ cho tới khi nằm xuống đưa hóa vào đất. Sự yên cầu giúp ta lớn khôn, đề nghị vui, từng trải buồn, tức giận, băn khoăn lo lắng hay lo sợ tột độ. Toàn bộ những điều này thành ký kết ức khiến ta to hơn, mạnh mẽ hơn cho cuộc sống đời thường muôn màu. Những xúc cảm tiêu cực, sợ hãi cũng có thể có những quý hiếm riêng của nó. Trên đây là một đoạn ngắn vào câu chuyện, trong hành trình dài tôi muốn chia sẻ với phần đông người."Chúng ta có thể dùng tiền để mua kiến thức, để học hỏi và chia sẻ người khác dẫu vậy không thể dùng tiền để mua sự yêu cầu của bạn khác" Ra khỏi cuộc sống đời thường thường nhật họ sẽ thấy cuộc đời thật mênh mông.Với tôi trong hành trình trên, ngoài một chút lo sợ, thì toàn bộ hành trình là những điều hoàn hảo và tuyệt vời nhất háo hức không một chút mệt mỏi. Hành trình bốn ngày ba đêm xuất hành từ tp hà nội với các điểm hốt nhiên có giám sát không thể tuyệt đối hơn. Chuyến hành trình cùng mái ấm gia đình trên loại xe mà đa số thời gian tôi từ bỏ lái, tự trải nghiệm đi qua núi rừng, bất tỉnh nhân sự ngàn tầm mắt bát ngát rộng lớn, cảm thấy mình trở nên thật vô hay và nhỏ dại bé. Cuộc sống kéo dài ra hơn và có mức giá trị vĩnh cửu trên cõi đời này.
*