Ẩm thực việt nam wiki

      22

Ẩm thực Trung Quốc (giản thể: 中国菜; phồn thể: 中國菜; Hán-Việt: Trung Quốc thái; bính âm: Zhōngguó cài, tiếng Anh: chinese cuisine) là một phần quan trọng của văn hóa Trung Quốc, bao gồm ẩm thực có nguồn gốc từ các khu vực đa dạng của Trung Quốc, cũng như từ người Hoa ở nước ngoài đã định cư ở các nơi khác trên thế giới.

Bạn đang xem: Ẩm thực việt nam wiki

Do hội đồng người gốc Hoa và sức mạnh lịch sử vẻ vang của quốc gia, ẩm thực Trung Quốc đã ảnh hưởng tác động đến nhiều món ăn khác ở châu Á, với những sửa đổi được triển khai để Giao hàng khẩu vị địa phương. Thực phẩm đa phần của Trung Quốc như gạo, nước tương, mì, trà, đậu phụ, và những dụng cụ như đũa và chảo, hiện hoàn toàn có thể thấy trên toàn quốc tế .Những yếu tố quyết định hành động như gia vị và kỹ thuật nấu nướng của những tỉnh của Trung Quốc phụ thuộc vào vào sự độc lạ trong nền lịch sử dân tộc và những nhóm dân tộc bản địa. Các đặc thù địa lý gồm có núi, sông, rừng và sa mạc cũng có tác động ảnh hưởng can đảm và mạnh mẽ đến những thành phần sẵn có của địa phương, xem xét rằng khí hậu của Trung Quốc đổi khác từ nhiệt đới gió mùa ở phía nam đến cận nhiệt đới ở phía đông bắc. Sự phát minh sáng tạo phong phú trong phòng bếp cung đình, hoàng tộc và quý tộc cũng đóng một vai trò trong sự đổi khác của ẩm thực Trung Quốc. Do sự lan rộng ra và kinh doanh của đế quốc, những nguyên vật liệu và kỹ thuật nấu ăn từ những nền văn hóa truyền thống khác được tích hợp vào những món ăn Trung Quốc theo thời hạn .

“Bốn đặc trưng ẩm thực chính” được ca ngợi nhiều nhất là ẩm thực Tứ Xuyên, ẩm thực Sơn Đông, ẩm thực Quảng Đông và Huệ Dương,đại diện cho ẩm thực Tây, Bắc, Nam và Đông Trung Quốc tương ứng.<1>


Bạn đang đọc: Ẩm thực Trung Quốc – Wikipedia tiếng Việt


Tám vùng ẩm thực hiện đại là ẩm thực An Huy (徽菜; Huīcài), ẩm thực Quảng Đông (粤菜; Yuècài), ẩm thực Phúc Kiến (闽菜; Mǐncài), ẩm thực Hồ Nam (湘菜; Xiāngcài), ẩm thực Giang Tô (苏菜; Sūcài), ẩm thực Sơn Đông (鲁菜; Lǔcài), ẩm thực Tứ Xuyên (川菜; Chuāncài) và ẩm thực Chiết Giang (浙菜; Zhècài).<2>

Màu sắc, mùi và vị là ba góc nhìn truyền thống cuội nguồn được sử dụng để miêu tả về ẩm thực Trung Quốc, < 3 > cũng như ý nghĩa, sự Open và dinh dưỡng của thực phẩm. Nấu ăn nên được thẩm định và đánh giá những yếu tố tương quan đến nguyên vật liệu được sử dụng, kỹ thuật dao, thời hạn chế biến và gia vị .

*
Đại chử can ti là một món canh đặc trưng của ẩm thực <4>là một món canh đặc trưng của ẩm thực Huệ Dương được làm bằng đậu phụ khô thái mỏng mảnh, thịt gà, thịt nguội và măng, và những thành phần cần phải được om với tôm trong súp gà, món này được vua Càn Long nhìn nhận cao .

Xem thêm: Mua Đàn Guitar Acoustic Giá Rẻ, Chất Lượng Tốt Nhất Cho Người Mới Học

*
Lạt Tử Kê, gà xào với ớt và hạt tiêu Tứ Xuyên theo phong cách Tứ Xuyên, gà xào với ớt và hạt tiêu Tứ Xuyên theo phong thái Tứ Xuyên
*
Cá rô hấp toàn bộ với trứng cá bên trong. Gừng thái lát và hành lá thường được phết lên trên.Xã hội Trung Quốc nhìn nhận rất cao nghành ẩm thực học và đã tăng trưởng một nghiên cứu và điều tra sâu rộng về chủ đề này dựa trên niềm tin y học truyền thống cuội nguồn của nó. Văn hóa Trung Quốc khởi đầu tập trung chuyên sâu quanh đồng bằng Bắc Trung Quốc .Những cây cối tiên phong được thuần hóa có vẻ như là giống cây đuôi chồn và hạt chổi, trong khi lúa được trồng ở miền Nam. Đến năm 2000 trước Công nguyên, lúa mì đã đến từ Tây Á. Đến năm 2000 trước Công nguyên, lúa mì đã đến từ Tây Á. Những loại ngũ cốc này thường được Giao hàng như súp mì nóng thay vì nướng thành bánh mì như ở châu Âu .Quý tộc quan lại Trung Quốc thời cổ thường đi săn những loài thú khác nhau và tiêu thụ thịt cừu, thịt lợn và chó khi những con vật này được thuần hóa. Ngũ cốc được tàng trữ để phòng trừ nạn đói và lũ lụt và thịt được dữ gìn và bảo vệ bằng muối, giấm, phơi khô hoặc cho lên men. Hương vị của thịt được ngày càng tăng bằng cách nấu trong mỡ động vật hoang dã dù chỉ có ở những nhà giàu. < 5 >

Theo Khổng Tử vào cuối thời Chu, ẩm thực đã trở thành một nghệ thuật cao. Khổng Tử đã thảo luận về các nguyên tắc của việc ăn uống: “Cơm không bao giờ được quá trắng, thịt không được cắt quá vụn… Khi không nấu đúng kiểu, mọi người sẽ không ăn. Khi nấu quá kỹ, mọi người sẽ không ăn. Khi thịt không thái đúng cách, mọi người sẽ không ăn. Khi đồ ăn không được gia giảm với nước sốt đúng kiểu, mọi người cũng không ăn. Dù có rất nhiều thịt, nhưng không được nấu nhiều hơn thực phẩm thiết yếu. Không có giới hạn cho rượu, trước khi người đàn ông say.“<6>

Dưới thời Tần Thuỷ Hoàng đời nhà Tần, lan rộng ra bành trướng xuống miền nam. Vào thời nhà Hán, những vùng và ẩm thực khác nhau của người dân Trung Quốc được link bởi những đường kênh lớn và dẫn đến sự trộn lẫn giữa những món ăn khác nhau trong vùng. < 7 >Triết lý đằng sau nó bắt nguồn từ Kinh Dịch và Y học truyền thống Trung Quốc : món ăn được nhìn nhận về sắc tố, mùi thơm, mùi vị và cấu trúc. Một bữa ăn ngon được mong đợi sẽ cân đối giữa bốn yếu tố âm khí và dương khí ( ‘ nóng ‘, ấm, mát và ‘ lạnh ‘ ) và Ngũ vị ( cay nồng, ngọt, chua, đắng và mặn ). Muối được sử dụng làm chất dữ gìn và bảo vệ từ thời kỳ đầu, nhưng trong nấu ăn đã được thêm vào dưới dạng nước tương, không để trên bàn .Đến thời Hán về sau ( thế kỷ thứ 2 ), những văn nhân có đề cập đến tầng những quý tộc phong phú, không làm gì ngoài việc cả ngày chỉ ăn thịt hun khói và thịt quay .Thời nhà Hán, người Trung Quốc đã tăng trưởng những giải pháp dữ gìn và bảo vệ thực phẩm cho khẩu phần quân sự chiến lược trong chiến đấu như sấy thịt thành thịt khô hoặc rang, sấy những loại hạt .

Người Trung Quốc tương truyền rằng bánh mì nướng dẹt “thiêu bính” (shaobing) được mang về từ Tây vực (Khu vực phía Tây, tên gọi của Trung Á) bởi tướng quân nhà Hán, Ban Siêu, ban đầu được gọi là: “hồ bính” (胡餅, lit. “bánh mì của người Hồ”). Bánh mì “thiêu bính” được tin rằng bắt nguồn từ “hồ bính”.<10>Thiêu bính được cho rằng bắt nguồn từ món bánh mì tandoor của vùng Ba Tư và tandyr nan của Trung Á, cũng như bánh mì pita Trung Đông.<12><13><14>

Người phương Tây đã đặt chân tới Trung Quốc, làm và bán bánh mè vào thời nhà Đường. < 15 >Dưới thời Nam Bắc triều không phải nhà Hán, người tộc Tiên Ti thời Bắc Ngụy đã đưa rực rỡ ẩm thực của họ tới miền bắc Trung Quốc, và những tác động ảnh hưởng này liên tục lê dài đến thời nhà Đường, thậm chí còn thông dụng những thịt cừu và những mẫu sản phẩm từ sữa như sữa dê, sữa chua và sữa chua Kumis cho người Hán. Trong triều đại nhà Tống, người Hán đã phát sinh ác cảm với những mẫu sản phẩm sữa và chối bỏ những thực phẩm từ sữa được ra mắt trước đó .Ngoại thích Vương Túc thời Bắc Ngụy trốn đến khu Tiên Ti sau khi chạy trốn quân Nam Tề, khởi đầu không hề chịu được những loại sản phẩm từ sữa như sữa dê và thịt cừu, thay vào đó phải ăn cá và uống trà, nhưng sau một vài năm đã hoàn toàn có thể ăn sữa chua và thịt cừu. Quốc vương của Tiên Ti đã hỏi ông thích loại thực phẩm nào của Trung Hoa, cá hay thịt cừu, trà hay sữa chua. < 17 > < 18 > < 19 > < 20 >Cuộc di cư lớn về phía nam của người dân Trung Quốc trong những cuộc xâm lược trước và dưới thời nhà Tống đã làm tăng tầm quan trọng tương đối của những loại sản phẩm nòng cốt miền nam Trung Quốc như gạo và cháo. Nhà thơ Tô Đông Pha đã tò mò ra món thịt kho màu đỏ nâu thích mắt còn gọi là Thịt kho Đông Pha. < 21 >Các triều đại Nguyên và Thanh đã phổ cập ẩm thực Mông Cổ và Mãn Châu những món ăn phương Bắc ấm nóng phổ cập như lẩu. Thời nhà Nguyên, nhiều hội đồng người Hồi nổi lên ở Trung Quốc, với văn hóa truyền thống kiêng thịt lợn hiện được duy trì tại những nhà hàng quán ăn Hồi trên khắp quốc gia. Ẩm thực vùng Vân Nam là đặc trưng tại Trung Quốc với những loại phô mai như phô mai sữa dê tươi ” Nhũ Bính ” và phô mai sữa bò ” Nhũ Phiến ” của người tộc Bạch Hồ ( 白和 ), cùng với loại sữa chua của họ, sữa chua hoàn toàn có thể là sự phối hợp của ảnh hưởng tác động của Mông Cổ vào triều nhà Nguyên, khu định cư Trung Á ở Vân Nam, và sự thân mật và tác động ảnh hưởng của Ấn Độ và Tây Tạng giao thoa với Vân Nam .Là một phần của chặng cuối của giao thương mua bán Columbus, những thương nhân người Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha khởi đầu phổ cập thực phẩm từ Tân Thế giới đến Trung Quốc trải qua những cảng lơn như Hương Cảng và Macao. Ớt Mexico trở thành nguyên vật liệu thiết yếu trong ẩm thực Tứ Xuyên và khoai tây giàu calo và ngô trở thành thực phẩm thiết yếu trên vùng đồng bằng phía bắc Nước Trung Hoa .

Trong triều đại nhà Thanh, tác gia Viên Mai là người sành ăn, đã tập trung vào một mục tiêu chính là chiết xuất hương vị tối đa của mỗi thành phần. NTrong tác phẩm Tùy viên thực đơn (随园食单) có tác giả có viết rằng tuy trào lưu của ẩm thực vào thời đó khá đa dạng nhưng trong một số trường hợp lại phô trương,<23> đặc biệt là khi sự khoe khoang, phục vụ cho lễ tiết trong cung, có thể kể đến Mãn Hán Toàn Tịch.<24>

Khi nhịp sống ngày càng tăng ở Trung Quốc tân tiến, món ăn nhanh như mì xào, cơm chiên và cơm đĩa / cơm phần có kèm sẵn thức ăn ( 盖饭 ) ngày càng trở nên thông dụng .